Quote of the day

AdSense

Thursday, June 30, 2011

Hay là, em sẽ thôi không nghĩ về anh nữa?

Ngày... tháng... năm...
Hổm rày ngày nào mình cũng nói chuyện với nhau, không hỏi thăm công việc thì cũng là hỏi chuyện đi chơi :) (sắp tới anh/em định đi đâu, đi chỗ nào..., dạo này có bận lắm không... mặc dù mình chẳng có mối liên quan nào về ngành nghề công việc).
Và, em vẫn luôn là người mở lời trước...

Ngày... tháng... năm...
Đột nhiên hôm nay anh gọi em là "vợ", còn bảo anh "chuẩn bị là chồng" của em. Nghe cứ như phim, hơi têu tếu tí mặc dù em chẳng hề suy nghĩ xem là anh nói đùa hay nói thật.
Rồi kể từ lúc đó, mình bắt đầu gọi nhau bằng 2 tiếng thân thương như thế...


Ngày... tháng... năm...
Em ngồi bên sông Sing, một mình. Nhìn xung quanh ai cũng đông vui, có bạn có bè, có gia đình, có người yêu ở bên cạnh, thích thú vừa tám chuyện vừa chụp ảnh rồi nói cười xí xớn. Tự nhiên theo quán tính, em lôi cái điện thoại ra, nhắn tin cho anh, bảo là em đang chán vì không biết đi đâu. Anh nhắn lại, 15p nữa check email, anh sẽ gửi vài thông tin cần thiết. Rồi anh còn chúc mừng em nhân ngày sinh nhật. Ở nơi đất khách, có mỗi một mình, nhận được tin nhắn đó, em đã vui biết bao nhiêu...

Ngày... tháng... năm...
Hôm nay em về nhà. Lang thang ở sân bay, tranh thủ online, anh là người đầu tiên em í ới. Mừng biết chừng nào...

Ngày... tháng... năm...
Em hẹn anh ăn trưa để gửi trả cái thẻ và tặng anh một chút quà nhỏ từ nơi xa xôi. Quà cho anh chỉ toàn là những thứ liên quan đến trái dâu, đặc sản của một nơi em vừa đi qua. Em không biết anh có thích không, nhưng anh ạ, em đã đặt rất nhiều tình cảm của mình vào trong đó...

Ngày... tháng... năm...
Càng ngày hai đứa càng bận rộn. Em quá nhiều việc, anh cũng không ít hơn em, lại còn phải tranh thủ đi học cho xong. Em rủ anh đi off với hội cafe bánh ngọt mấy lần, không lần nào anh đi được! Thi thoảng mình mới có thời gian để 888 với nhau, và rất lạ một điều, em vẫn luôn luôn là người mở lời trước...

Ngày... tháng... năm...
Trưa, anh vội vã chạy sang chỗ em để lấy trà - quà em mua từ Đà Lạt về cho anh. Gặp nhau được 10p, nói được mấy câu là anh phải đi để chiều còn đi Cam cho kịp. Những chuyến công tác của anh lúc nào cũng dài ngày, và đôi khi em bắt gặp, ở đâu đó trong em, có nỗi niềm mang tên là nỗi nhớ...

Ngày... tháng... năm...
Dạo này em cảm giác mình xa cách nhau hơn! Không còn những lúc í ới réo nhau kể chuyện này chuyện nọ. Anh chỉ nói được dăm ba phút rồi lại đi. Hôm thì anh tới giờ họp, hôm anh phải chạy đến lớp cho đúng giờ, hôm anh lại phải tập trung để hoàn thành báo cáo... Cứ như thế, khoảng cách giữa tụi mình càng ngày càng xa, càng ngày càng lớn...

Ngày... tháng... năm...
Ngày mai là ngày anh bảo vệ tốt nghiệp, ở tận một nơi cách Bangkok xa xôi 30km. Em gửi một lời nhắn nhỏ với niềm tin rằng anh sẽ thành công, dù là anh bảo anh chưa ôn tập, chưa viết xong bài luận cho cô giáo, chưa sẵn sàng cho mọi thứ...

Ngày... tháng... năm...
Anh về, cùng với tấm bằng MBA. Em không nói không rằng, chỉ lẳng lặng bấm nút "Like" cái hình anh mặc áo thụng chụp cùng với bạn bè đồng học. Có lúc, em biết anh đang ngồi đó, thậm chí thấy rõ anh online rồi offline, nhưng biết chỉ để mà biết là như thế. Em không muốn lúc nào em cũng là người mở lời đầu tiên. Em đã thử im lặng suốt một thời gian, nhưng anh chẳng đoái hoài, cũng chẳng hề kêu em một tiếng, dù là em online suốt... 

Ngày... tháng... năm...
Giờ thì, mình lại càng xa nhau nhiều hơn... Hay là, em sẽ thôi không nghĩ về anh nữa?