Quote of the day

AdSense

Sunday, March 1, 2009

Entry for March 01, 2009




Đã bao lâu rồi em không gọi điện cho anh? Chỉ nhớ lần cuối cùng anh nhận được điện thoại của em, là hôm em gọi để chào anh trước khi em ra đi. Sau hôm đó, em tuyệt nhiên không dám nhớ đến, cũng không dám dừng lại trước tên anh trong danh bạ, chỉ sợ mình tần ngần dừng lâu, rồi lại bấm số. Anh gọi cho em đôi ba lần, những câu chuyện linh tinh, vặt vãnh, không đầu, không cuối...

Anh trách em đã quên anh như quên một người bạn, đã không thèm gọi cho anh lấy một lần... Anh có biết đâu, đã bao lần em bấm số anh rồi lại tắt, ngay cả khi cuộc gọi còn chưa được kết nối. Đã bao lần em soạn tin nhắn cho anh, rồi lại xóa, rồi lại soạn lại, và lưu trong máy mà chưa hề gửi. Thi thoảng, em lôi những tin nhắn đó ra đọc, và nghĩ đến anh... Anh mơ hồ, thật gần nhưng cũng thật xa.

Em nhớ cái nắm tay của anh, nhớ cái hôn ngọt ngào, nhớ vòng tay anh âu yếm - mạnh mẽ và rắn chắc! Nhớ cả cái cách anh áp tay vào má em, vào môi em, vào mắt em. Bàn tay thô ráp của người đàn ông nhẹ nhàng vuốt tóc em, làm em quên đi những đau khổ và phiền muộn.
Thêm một lần em hỏi, anh có thương em không? Anh chỉ trả lời, em đừng hỏi anh câu hỏi đó! Anh hỏi em sao không tìm một người khác để yêu thương? Anh muốn em quên anh đi, muốn em tìm một ai đó xứng đáng với em, hơn anh! Anh không muốn thấy em chịu nhiều thiệt thòi như thế này!

Ừ thì em vẫn biết là như thế, nhưng em không thể kềm chế được tình cảm của mình. 4 tháng trời không gặp anh, em đã tưởng mình có thể xếp anh vào một góc nào đó trong trái tim, và có thể vui vẻ gặp anh, chuyện trò với anh như với một người bạn lâu ngày. Nhưng không! Khi em bên anh, trong thế giới riêng chỉ có hai đứa mình, em lặng lẽ nhận ra, tình yêu của em dành cho anh vẫn còn đó. Nó vẫn âm ỉ cháy, và bùng lên mạnh mẽ khi gặp một cơn gió thổi ngang.

Em buồn biết bao, khi trong danh bạ điện thoại của anh, tên em nằm trơ trọi và đơn độc, bên cạnh một cái nick anh âu yếm đặt là Vợ yêu, với số phone của một người con gái khác!!!