Quote of the day

AdSense

Tuesday, October 5, 2010

Đi bụi ở Mã Lai (P3): Lạc vào xứ cổ tích

...Sau một đêm trằn trọc vì nhiều chuyện, mới 5g sáng tui đã mở mắt! :( Lạnh, lạnh quá! Kéo mền trùm kín đầu, ngủ thiếp đi thì lại nghe "cộc cộc cộc". Có ai đó gõ cửa phòng. Trời, không lẽ những gì mình sợ xảy ra tối hôm qua nó lại đến vào sáng nay? :(( Tui vọng ra hỏi lớn "Ai đó?" - "Uncle Lee đây! Mày dậy chưa?" Má ơi, bác tài này sao tìm tui sớm vậy trời??? :-S Mới có 7g ở Mã, tức là 6g sáng ở VN hà! :-S Tui mở cửa, mắt còn đầy ghèn :D "Tui dậy rồi! Giờ đi luôn hả chú?" Chả là tối qua đã hẹn sáng nay đi sớm thì mới kịp tham quan Cameron và còn về lại KL. "Ừ, 7g rồi, còn đi ăn sáng. Tao đợi mày ở ngoài nhé!" Nói rồi bác tài ngoe nguẩy đi ra, tui thì chui vô phòng, dọn đồ vô va li, vệ sinh cá nhân rồi dzọt.
Ăn sáng xong thì tui khỏe hẳn :), bắt đầu đi thăm nông trang được rồi đây. Vì còn khá sớm nên chưa có nông trang du lịch nào mở cửa. Đi ngang một cái Cactus Farm, tui le te vô "Good Morning" loạn xạ, rồi hỏi luôn "Tao muốn vô tham quan tí được không? Chưa tới giờ mở cửa nhưng mà tao sắp phải về KL rồi!" kèm một nụ cười duyên, hehe! Anh chủ vườn gật đầu bảo cứ vô thoải mái. Há há, số mình may! :)) Tui cười phớ lớ rồi tọt đi chụp ảnh.
Ở nông trại này có trồng nhiều thứ, hoa lá rồi rau củ đủ loại, nhưng chủ yếu là xương rồng. Đủ hình dáng, đủ kiểu, có hoa và không hoa... Nhìn rất thích mắt, cứ như đang ở trong xứ thần tiên nào đó! :)
Lần đầu tiên biết người ta trồng cây Giáng Sinh như thế nào. Mỗi chậu nhỏ như hình là 5MYR, xanh ngăn ngắt ;)
Có cả cái cây gì giống cây ăn thịt người trong truyện cổ tích cơ :-S Cái ống to đùng, bọn côn trùng mà chui vào chỉ còn có nước chết! :((
Và hoa, phong lan tím
Không chỉ bán cây, người ta còn bán cả hạt giống. Tui định mua về trồng thì bác tài bảo là chỉ trồng được ở xứ lạnh thôi, huhuhu :((
Có cả những chậu hoa sặc sỡ đủ màu sắc :)
Rau củ thì ê hề, tươi ngon, đồng giá 5MYR cho 3 gói bất kỳ. Bác tài Lee bảo rẻ, khệ nệ khuân cả chục kg rau củ về nhà dùng dần. Hị hị =))
Thăm nông trại xương rồng xong, tui lại đi tiếp sang một nông trại trồng dâu! :) Dâu tây nhá, đỏ tươi và ngon lắm! ;)
Ở đây người ta chia thành khu vực, nếu muốn hái dâu thì phải vào khu riêng, cứ 0.5kg là 20MYR, mà hái mỗi lần ít nhất là 0.5kg. Mắc kinh dị, dâu Đà Lạt nhà mình rẻ hơn nhiều! :( Tui chả dám hái nên vào khu riêng, chỗ này chỉ được chụp hình, cấm-sờ-vào-hiện-vật. :D
Dâu, nho rồi rau củ đều được trồng trong chậu và để lên giàn cao như thế này. Xung quanh có hệ thống phun nước tự động, có cả camera quan sát để tránh việc du khách hái trộm khi chưa được sự cho phép của chủ nông trang.
Hoa dâu
Vườn rau tươi mơn mởn
Một bụi xà lách xanh ngắt nhé, trông ngon không này ;)
Ở Strawberry Farm có cả một quán cafe nhỏ, với anh chủ nông trại hay cười và hiếu khách, với một shop quà lưu niệm đầy rẫy các thứ nho nhỏ xinh xinh và gắn liền với dâu :D
Hai bên lối vào được trang trí bảng hiệu vui vui quảng cáo cho sản phẩm của nông trại
Rời vườn dâu trong tiếc nuối, hụ hụ, tui đi sang thăm một nông trại có nhà máy trồng trà tên là Boh Tea Plantation & Factory.
Đường lên Tea Factory như đi vào chỗ bí hiểm, toàn đèo là đèo uốn lượn xuyên rừng, giống y chang đường lên Bạch Mã nhà mình
Xui cho tui là nhằm hôm đó nhà máy làm trà đang sửa chữa nên nghỉ, kể cả khu vực nông trại. :(( Đành phải chụp cảnh đồi chè từ trên cao (bắt bác tài dừng xe bên vệ đường cho tui chụp á :)) )
Cả một vườn chè xanh biếc uốn lượn nhấp nhô
Ngắm những đồi chè thật là thích! Phóng xa tầm mắt, xung quanh bạt ngàn chỉ có núi đồi và chè xanh. :) Lưu luyến một lúc rồi cũng phải bắt đầu quay về KL.
Ở bên vệ đường, người dân ở nơi heo hút này cũng mở những cái nhà nho nhỏ, bán các thứ sản vật trồng trong vườn nhà. Sầu riêng Mã đây, 3MYR/quả, không biết có ngọt không :D
Có một loại đậu được treo từng chùm như thế này, nhìn bên ngoài giống như trái bồ kết mà các cô ngày xưa hay gội đầu
Nghe bảo có thể ăn sống hoặc nấu chín, dùng làm sốt hoặc tương. Tui cũng bon chen nhai thử, mùi nặng và rất khó chịu! :( Cái hạt của nó đây
Rời cao nguyên Cameron, tui ước gì Đà Lạt nhà mình cũng làm du lịch chuyên nghiệp và hay ho như thế này thì thích biết mấy! :-S Ngắm lại cao nguyên xanh một lần nữa từ trên cao ;)

Vượt qua chặng đường dài 280km, về đến thủ đô KL là gần 2g chiều. Đi ngang động Batu xem nó ra làm sao
Tui thấy Batu Cave này xấu hơn cả mấy cái hang động nhỏ ở nước mình, được cái khoảng sân phía trước động toàn là chim bồ câu
Đường lên động thì cao vời vợi
Không thấy thích nơi này lắm nên tui không dừng lại lâu, đi tiếp đến khu vực tháp đôi ở trung tâm. Chiều nắng, tòa tháp đôi sừng sững chọc trời
Đứng ở khoảnh sân phía trước tòa tháp không thể chụp hết được cả tòa nhà!
Dưới chân tháp đôi người ta treo cờ của Malaysia, biểu lộ rõ niềm tự hào của quốc gia :)
Kế bên mỗi tòa tháp là một cái tháp nhỏ hơn, cái bên phải tòa nhà đang được xây dựng sắp xong.
Phía trước tháp đôi là quảng trường Merdaka
Gần đó là quảng trường Times

Đang ở chỗ này thì cô bạn sang sau nhắn tin cho biết đã tới! Lật đật kêu bác tài cho về YMCA vì đã đặt phòng ở đó. Hostel này khá xinh xắn, có anh lễ tân là gay nhưng rất dễ thương! :) Đến nơi thì cô bé này đã trả 100MYR tiền phòng (trong đó 80MYR cho 1 phòng đôi có phòng tắm riêng và 20 MYR cho 1 cái nệm đặt thêm - vì lúc book phòng là 3 người). Dở quá, sao lại không biết đòi tiền lại nhỉ??? :-w Giờ còn có 2 người thôi mà! Nghĩ là làm, tui lại chỗ lễ tân, cười duyên và bảo anh ấy "Mày có thể giảm cho tao 20MYR được không? Vì bây giờ tụi tao còn có 2 người thôi!" Tất nhiên là anh ấy không chịu :-( "Nếu vậy thì ít nhất mày cũng phải cho tao biết sớm, gọi điện hay email chẳng hạn. Bây giờ là last minute rồi!" Tui bắt đầu năn nỉ "Nhưng mà bạn tao có việc đột xuất nên không sang được, tới phút cuối mới biết nên tao không kịp email hay gọi điện gì cả! Mày giúp tao đi rồi sau này tao có dịp sẽ giúp mày!" Anh ấy hỏi luôn "Thế mày định giúp tao như thế nào?" - "Ơ hay, tao có nhiều bạn bè, tao sẽ quảng cáo hostel của mày cho bạn bè tao biết. Như vậy mày sẽ có thêm khách, hostel của mày được nhiều người biết tới hơn!..." :D Anh lễ tân có lẽ nghe tui nói bùi tai ;), không nhịn được, cười ha hả rồi bảo "Thôi được, kêu bạn mày đem hóa đơn xuống đây. Tao trả tiền lại cho!" Hehe, deal! :)) Tui cười sướng. :) Lần thứ hai tui đòi lại được tiền dù là ở một nơi xa lạ! :D
Cất đồ ở hostel xong, tui đi tiếp :D, đến thăm Chocolate Factory của hãng Beryl's.
Ngợp vì sô cô la! :) Ở đây có thể xem các đoạn thông tin về nguồn gốc của sô cô la, cách làm sô cô la, tên gọi, lịch sử... Nói chung là tất tần tật các thứ có dính dáng đến thứ thực-phẩm-của-tình-yêu này! :D
Bạn có thể ăn thử, nếu ngon thì mua về, không thì thôi, không sao cả! :P 
Người ta trưng bày hàng hóa rất đẹp, có cả gấu bông và hoa hồng! ;) 
Lê la ở vương quốc sô cô la này mãi không biết chán! :) Chiều muộn, phải quay về lại hostel. Ở đây có một nhà hàng nhỏ rất xinh, thức ăn ngon, có cả anh phục vụ đẹp trai nữa! Hehe :)) Tui kêu món cơm chiên trái thơm, có bánh phồng tôm vị khoai môn, ăn bùi bùi, ngon lắm cơ! Nhắc tới lại thấy thèm! :-S
Ăn uống no nê, tui đi qua KL Sentral tham quan xem nó thế nào. Đây là một shopping mall kết hợp với trạm xe bus, tàu điện ngầm, monorail các thể loại rất lớn ở Kuala Lumpur. 
Đây là 1 trạm monorail - gọi là KTM Komuter.
Còn tàu điện ngầm người ta gọi là LRT. Trông sạch sẽ nhưng tui không thấy bóng bẩy và sáng loáng như MRT của Sing. :P
Lạc vào một cửa hàng bánh kẹo :((
Đẹp, xinh và toàn những thứ nhiều màu sắc như thế này. Cứ 10MYR hoặc 20MYR cho 100gr, thích loại nào cứ lấy, miễn là cùng loại giá. Đúng là sự cám dỗ của kẹo ngọt! Hic! :-S
Không quên thử kem McDonald's ở đây, trời ơi ngon gì đâu! :D Ngọt ngọt, chua chua, thanh thanh! Hic!
Lang thang một lúc mà cũng tới 22g. Không khuya lắm mà bà con về nhà hết, hàng quán lui cui đóng cửa, vắng hoe. Tui định đi tiếp mà nhớ lại, mọi người dặn không nên lang thang về khuya một mình ở đây. Thôi, cẩn tắc vô áy náy, cẩn thận vẫn hơn! 
Đêm, đường phố KL vẫn sáng đèn, nhưng thấy toàn là người Ấn với mấy cô đạo Hồi, tui hơi hồi hộp! :-S Chỉ có thể đi thật nhanh để về hostel nghỉ ngơi, vả lại, sáng mai còn phải dậy sớm để đi xếp hàng... :D
(còn tiếp...)