Quote of the day

AdSense

Saturday, July 28, 2007

Saturday afternoon




For T.

Chiều thứ 7, nó ngồi một mình trong phòng làm việc. Nói là làm việc chứ thật ra nó chỉ lướt web, lục lọi thông tin trên mạng để tham khảo cho cái hobby của mình - thêu thùa và đan móc. Thật ra, nó đang chờ đợi một cuộc gọi từ một người quen. Điện thoại di động hết pin, chỉ có cách liên lạc qua số nội bộ, mà anh thì đã ra ngoài để chuẩn bị cho party tối nay. Anh mời mọi người đến dự, trừ nó. Giống như hôm sinh nhật anh, chỉ có nó nhớ và gọi điện chúc mừng từ sáng sớm, rồi lặn lội đi mua quà, loay hoay gói thật đẹp đem tặng.Tối sinh nhật, anh đi ăn, chung vui với bạn bè, tuyệt nhiên không mời nó một câu, dù chỉ là lời mời xã giao, khách sáo. Rõ ràng trong lòng anh không hề có nó, không một chút nào hết! Điều đó làm nó cảm thấy đau, như một vết cắt vào tim, cứ nhói mãi. Hôm đi Nha Trang về, nó ngã bịnh. Trong cơn mơ chập chờn nó thấy anh, vẫn gương mặt ấy, vẫn dáng người ấy, và vẫn nụ cười ấy, nhưng sao anh thật gần mà cũng thật xa, xa lắm...

Mấy lần hai đứa đi uống cafe, nó chỉ im lặng, hoặc pha trò bâng quơ. Không phải vì không biết nói chuyện gì mà vì nó thấy thật sự khó mở lời. Nó muốn nói với anh nhiều điều, rất nhiều, nhưng nó không biết phải bắt đầu từ đâu, và bắt đầu như thế nào? Liệu rồi khi nó đã nói ra những suy nghĩ, những yêu thương chất chứa trong lòng, anh sẽ đón nhận nó, hay sẽ lại quay lưng với nó? Nó sợ, sợ một điều gì đó rất mơ hồ, và mong manh... Cái cảm giác đó luôn ám ảnh nó, làm nó mất ngủ. Vậy nên anh mới hỏi "Sao dạo này thấy em xanh xao quá?"

Ừ, em xanh xao là vì anh đấy, anh có biết không?

----------------------------------------------------------------------
Vì một tình yêu không thể nói
Vì một hình dung không thể quên
Vì dằm trong tim em cứ mãi nhói đau khi đợi chờ...